Hội thi viết Đuốc Sáng Đông Du rất vui mừng được công bố giải thưởng "Bài viết tuần" thứ 9 thuộc về tác giả Phượng Hồng với bài viết về cậu học trò vượt khó học giỏi - Đoàn Thanh Lưu - học sinh lớp 9E trường THCS thị trấn huyện Dương Minh Châu, tỉnh Tây Ninh. Thanh Lưu chỉ mới là học sinh lớp 9 nhưng đã và đang phải đảm nhận vai trò người kiếm sống cho cả gia đình.
Ban tổ chức rất hoan nghênh tinh thần chăm chỉ vượt khó học tốt của em. Sau đây, Hội thi xin được đăng lại câu chuyện của Thanh Lưu qua ngòi bút của tác giả Phượng Hồng. Bài viết này đã được biên tập và đăng trên báo Thanh Niên số ra ngày 29/09/2010.
So với các bạn cùng trang lứa, Lưu nhỏ và ốm hơn nhiều, nhưng bù lại, cậu bé có một nghị lực bền bỉ vượt khó học tập rất đáng nể.
Mỗi khi có những phần quà của của Liên đội, của các vị mạnh thường quân dành cho học sinh nghèo có nghị lực vượt khó học giỏi. Học sinh đầu tiên được giáo viên trường tôi nghĩ đến chính là em Đoàn Thanh Lưu, học sinh lớp 9E của trường THCS Thị Trấn huyện Dương Minh Châu, tỉnh Tây Ninh.
So với các bạn cùng trang lứa, Lưu nhỏ và ốm hơn nhiều, nhưng bù lại, cậu bé có một nghị lực bền bỉ vượt khó học tập rất đáng nể. Hoàn cảnh gia đình Lưu rất khó khăn, ba bị cụp xương sống đã hai năm nay do lao động nặng nhọc, mẹ vừa đi làm cỏ mướn vừa chăm sóc em nhỏ mới được 30 tháng tuổi. Nội ngoại hai bên đều không mấy dư dả, ba mẹ em đến với nhau bằng hai bàn tay trắng… Mười mấy năm ki cóp, mới mua được 500m2 đất trong bờ hồ, cuộc mua bán chỉ là giấy tay, vì đây là đất quy hoạch trồng rừng bán ngập ở Bờ hồ Dầu Tiếng, mai mốt đây nhà nước thu lại đất, không biết rồi cả gia đình em sẽ ra sao. Biết rõ hoàn cảnh gia đình mình nên Lưu luôn cố gắng học tập, theo đuổi con chữ cho ước mơ đổi đời, từ ngày đi học đến nay, suốt 8 năm liền em đều đạt danh hiệu học sinh giỏi, học sinh tiên tiến.
Vào mùa nước dâng hàng năm (bắt đầu từ tháng 9 - tháng 11 âm lịch), nhà em bị ngập đến giữa nhà, cả gia đình phải dùng những tấm bạt cũ giăng lên trên vách đá của Bờ hồ làm lều sống tạm cho qua mùa. Đây cũng là mùa lưới cá của em và người cha bệnh tật. Sau những giờ dầm mình dưới nước để kiếm cái ăn, em lại ngồi học bài trong căn lều tạm, chịu đựng sự oi bức từ mặt đá bốc hơi, cái nóng của nắng hắt xuống mái lều, tối thì bị muỗi đốt, mưa gió lạnh tạt vào… Cực khổ là vậy nhưng Lưu luôn phấn đấu học tập vì một ngày mai tươi sáng hơn…
Đoàn thanh Lưu cùng em trai tại nhà. (Ảnh NHP)
Mỗi buổi sáng, em dùng nước tương hoặc nước mắm chan cơm nguội ăn tạm, nếu hết gạo thì nhịn đói đi học. Bữa ăn sáng bên ngoài đối với em là một sự xa xỉ mà em chưa từng nghĩ đến. Từ nhà em đến trường khoảng 7 cây số, hôm nào cũng vậy, phải đến 12h30 phút trưa em mới về đến nhà, mồ hôi nhễ nhại vì cái nắng gay gắt giữa trưa, chiếc xe đạp “cà tang” lại không thể chạy nhanh hơn. Nhưng Lưu quý chiếc xe đạp của mình lắm, nó chính là phương tiện chuyên chở khoai mì em mót được hàng ngày đem đi bán kiếm tiền cho cả gia đình. Hôm qua, khi tôi vào thăm nhà, em vừa đi mót mì cùng mẹ về, em bảo mấy hôm nay em mót được rất ít vì số người đi mót còn đông và nhiều hơn lượng nhân công đi nhổ mì nữa. Lúc này mì lên giá, mỗi kg khoai mì giá khoảng 1400 đồng, hôm nay em mót được 11 kg, bán được 25.000 đồng, đủ đổi gạo và nước tương cho cả nhà. Tôi nhìn em, thấy thuơng quá, tuổi thơ của em là những vất vả mưu sinh, là những toan tính kiếm miếng cơm manh áo cho cả gia đình… Giờ đây tôi đã hiểu rõ hơn tại sao những lễ hội, những buổi đi chơi do nhà trường tổ chức đều vắng bóng em. Em nói: “Em ráng đeo đuổi không vắng những buổi học trên lớp vì nếu nghỉ một buổi là em sẽ không theo kịp kiến thức, còn những buổi lễ hội thế này em xin phép vắng mặt, vì em còn phải tận dụng thời gian rỗi quý giá này để giúp ba mẹ kiếm sống”.
Em Lưu vừa đi mót mì về. (Ảnh NHP)
Mong rằng em sẽ có thật nhiều nghị lực để vượt qua mọi nghịch cảnh, nếu có một điều ước, tôi sẽ ước cho cậu học trò nhỏ của mình có được một ngày vui chơi thoả thích, không phải canh cánh trong lòng về cuộc sống mưu sinh hàng ngày.
Phượng Hồng
