Tác giả Đoàn Văn Thanh là chủ nhân của Giải "Bài viết Tuần" thứ 3|Tin tức| Hội thi viết và trao học bổng | Đuốc sáng Đông Du
/ Các bài dự thi

 

Ủng hộ học sinh này
Họ tên (*)
Thông tin họ tên chưa hợp lệ!
Email (*)
Thông tin họ tên chưa hợp lệ!
Địa chỉ (*)
Thông tin địa chỉ chưa hợp lệ!
Số điện thoại (*)
Thông tin điện thoại chưa hợp lệ!
Nội dung ủng hộ(ghi rõ ủng hộ tài chính hoặc quấn áo, sách vở...)
Thông tin nội dung ủng hộ chưa hợp lệ!
  

Tác giả Đoàn Văn Thanh là chủ nhân của Giải "Bài viết Tuần" thứ 3

Xin chúc mừng tác giả Đoàn Văn Thanh, giáo viên trường THPT chuyên Lý Tự Trọng đã đoạt được giải "Bài viết Tuần" thứ 3 của Hội thi viết "Đuốc sáng Đông Du" với bài viết "Bắp = tuổi thơ + học vấn + ước mơ".

Sau đây là bài viết "Bắp = tuổi thơ + học vấn + ước mơ" đã được biên tập và đăng trên Báo Thanh Niên số ra ngày 18/08/2010.

--------------------------------

 

Bài hưởng ứng hội thi viết "Đuốc sáng Đông Du":

Cô học trò bắp luộc

 

 Hơn 7 năm gần đây, người dân qua lại giao lộ đường Đoàn Thị Điểm và Cách Mạng Tháng Tám (TP Cần Thơ) đã rất quen với hình ảnh cô bé ít nói, da ngăm đen, ngồi bên thúng bắp luộc cùng mớ sách vở…


    Góc học tập nơi xó bếp    

 

   Năm miệng ăn của gia đình em Huỳnh Ngọc Duyên, thuộc diện Hộ nghèo đã gần 10 năm nay, vốn chỉ sống dựa vào mấy mươi nghìn đồng từ việc làm thuê của người cha: bốc vác, phụ hồ, xe đạp ôm... Tháng năm lao lực đã vắt kiệt sức lực người đàn ông khốn khổ. Khi được hỏi, mẹ Duyên không kiềm được nước mắt: “Chỉ vì không có tiền mua thuốc mà anh ấy phải chết…”. Đó là năm 2003, khi Duyên vừa hoàn thành học kỳ I năm lớp 6. Hiện nay, Duyên là một học sinh lớp Chuyên Địa lý 12C2, trường THPT chuyên Lý Tự Trọng, TP Cần Thơ.
 

    Mồ côi cha, hai chị em sống cùng mẹ và bà nội trong ngôi nhà tình thương ở cạnh bờ sông thuộc quận Ninh Kiều, TP Cần Thơ. Trong nhà chỉ có chiếc tủ nhỏ cũ kỹ là đáng giá, đó là nơi đặt di ảnh của người đàn ông mệnh yểu. Bà nội Duyên năm nay 62 tuổi nhưng trông như đã ngoài 70 vì vẫn phải rong ruổi bán vé số mưu sinh. Nỗi đau mất con, cùng sự thiếu thốn, đói nghèo đè nặng làm nội Duyên thường hay rơi vào trạng thái kích động của bệnh tâm thần phân liệt. Mẹ Duyên cũng bán vé số, lượm ve chai, giúp việc nhà… và làm bất cứ việc gì được thuê mướn, miễn sao chăm lo được cái ăn hàng ngày và việc học của hai chị em Duyên.
 
                     Duyên miệt mài học nơi xó bếp
 
 
Nơi nghỉ ngơi sau một ngày vất vả mưu sinh của gia đình là chiếc giường cũ kê đơn sơ cạnh chiếc ghế bố. Nhà toàn là phụ nữ nhưng gian bếp của ngôi nhà lại ít khi đỏ lửa vì mọi người trong nhà thường chỉ lót lòng bằng nắm xôi, trái bắp luộc… Gian bếp được kê chênh vênh nhô ra bờ sông vì nền nhà quá chật hẹp và đó cũng là góc học tập của Duyên.
 

    “Em quen học bài ngoài đường rồi, thầy ạ!”
 

Mùa tuyển sinh năm nay, chị gái của Duyên đã thi đậu ngành Sư phạm Lý – Tin trường ĐH Cần Thơ. Ngày tháng nhập học đang đến gần càng làm ba mẹ con Duyên thêm lo lắng. Ngôi nhà nhỏ vắng bóng chủ thường xuyên hơn bởi những cuộc mưu sinh. Không biết năm nay người chị này có được đến giảng đường không, hay lại như năm ngoái, dành phần gian nan chăm lo cho mẹ và nhường phần học tập cho em…
 

Ngoài việc học, chiều chiều Duyên phải bươn chải kiếm sống bằng thúng bắp luộc bán ở đầu đường, tối về chăm chút việc học của bản thân. Nhìn cô bé chịu thương chịu khó, tôi quặn lòng khi được biết rằng từ Tết Canh Dần 2010 đến nay, Duyên bị đau và sưng nơi ngực trái, tốn kém khá nhiều chi phí chụp hình, thuốc thang. Nỗi lo lớn nhất của gia đình chính là nguy cơ phải điều trị bằng phẫu thuật,và khi đó phải tốn một số tiền không nhỏ…
 

Tuy gặp nhiều khó khăn, hạn chế về điều kiện sinh hoạt, dinh dưỡng và cả trí lực nhưng Duyên vẫn cố gắng phấn đấu đạt danh hiệu Học sinh Tiên tiến trong năm học vừa qua và đạt điểm trung bình môn chuyên 8,0. Đặc biệt, Huỳnh Ngọc Duyên là một trong những cái tên hiếm hoi đạt được danh hiệu Học Sinh Giỏi cấp Thành phố môn Địa lý, năm học 2009-2010. Đây chính là phần thưởng xứng đáng cho “cô học trò bắp luộc” - cái tên thân thương mà thầy cô, bạn bè vẫn gọi khi nhắc đến Duyên.
 

Trước mắt Duyên và người mẹ có đôi mắt đau đáu buồn là năm học cuối cấp với bao gánh nặng về chi phí học tập, áp lực chương trình học… Thế nhưng, khi hỏi liệu em có nên thôi bán bắp để tập trung hơn cho việc học, Duyên chỉ cười hiền: “Em quen học bài ngoài đường rồi, thầy ạ!”.
 
 
ĐOÀN VĂN THANH
Giáo viên trường THPT chuyên Lý Tự Trọng, TP Cần Thơ

 

 

Bài viết được xem nhiều

Con thương cha mẹ lắm!
bởi Nguyễn Hiếu
Vậy mà, Nhật vẫn chăm chỉ bên luống rau để phụ cho cha chuẩn ...

Ý chí vươn lên của cậu học ...
bởi Hoang Thi Quynh Hoa
Đường đến nhà Nguyễn Vũ Lượng, nời em ấy ở là một xóm nhỏ vớ ...

Cậu học trò của tôi
bởi Nguyễn Hồng Phượng
Mỗi khi có những phần quà của các nhà tài trợ, của Liên đội ...

Ước mơ của em
bởi Nguyễn Hồng Phượng
Rõ ràng, trước những khó khăn trong cuộc sống hiện tại, Khởi ...

Cô bé hiếu thảo
bởi Nguyễn Hồng Phượng
Cô học sinh trường THCS Suối Đá, huyện Dương Minh Châu tỉnh ...


Đồng tổ chức
Đối tác truyền thông
Bảng quảng cáo
Bảng quảng cáo


VĂN PHÒNG BAN TỔ CHỨC
Lượt truy cập
19M Nguyển Hữu Cảnh, P.19, Q. Bình Thạnh, Tp.HCM | Tel: (08) 5445 6630 | Fax: (08) 5445 6780 | Email: bantochuc@duocsangdongdu.com
free html visitor counters