THẮP SÁNG ƯỚC MƠ
Viết bởi: Nguyễn Thị Phượng 26/08/2010 04:18 PM
Tôi còn nhớ rất rõ hôm ấy là giờ giảng văn trên lớp, tôi đang say sưa phân tích cho các em hiểu về tình mẫu tử thiêng liêng trong bài thơ “Con Cò – Chế Lan Viên”, bất chợt tôi đưa mắt nhìn qua lớp và hoảng hốt khi thấy em đang thở hổn hển, mặt tái xanh vì kiệt sức và rồi em ngất đi, lúc ấy tôi có cảm giác ranh giới giữa cái sống và cái chết của con người quá đỗi mong manh.
Căn nhà tạm bợ - Nơi gia đình 4 người em Cương đang ở (Ảnh: NTP)
Mâm cơm đạm bạc
Hằng ngày em phải thức dậy thật sớm để phụ tiếp mẹ làm công việc nhà, ra đồng hái rau, lội bộ hằng ngày 4-5 km để đến trường với các bạn.
Tiền mà em có được để đi học là do công sức của em làm ra.
Nhìn những giọt mồ hôi lăn dài trên khuôn mặt xinh xắn của em, em phải nhặt từng bao chấu đem đi bán, có ai nghĩ tới một cô bé chỉ mười mấy tuổi đời mà lại bương trải để mưu sinh.
Một cái răng đau, một cơn sốt nhẹ cũng làm cho cơ thể ta cảm thấy khó chịu, cáu gắt nhưng ở em…đã 9 năm rồi các bạn ạ…có thể nói sức chịu đựng của em đã vượt ra sự tưởng tượng của tất cả bạn đọc chúng ta. Không kể những cơn nhức triền miên đã làm cho việc học của em bị gián đoạn “bữa đực bữa cái” vậy mà em vẫn không hề nản chí “khó khăn nào em cũng vượt qua – hạnh phúc con người thì chỉ đến một lần” đó là phương châm sống và mục đích mà em phấn đấu.
Cuối năm học lớp 9 em vừa được công ty xổ số kiến thiết An giang cấp học bổng và một chiếc xe đạp để em thuận tiện hơn khi đến trường. Bản thân chúng tôi - những người làm công tác giáo dục – chúng tôi luôn quan tâm giúp đỡ em tạo điều kiện cho em phát triển một cách toàn diện, không chỉ riêng môn vật lý mà cả văn, toán và những môn khác nữa. Biết được hoàn cảnh của em không ai có thể ngoảnh mặt làm ngơ. Hằng ngày tôi thường tới chở em đi học, có khi trời mưa đường trơn trợt cả thầy trò đều lấm lem quần áo, thế mà vui biết bao!
...Một lần nữa tôi lại có dịp đến thăm em.
Vẫn cái dáng hao gầy hốc hác, tấm áo bạc màu và con đường mòn mỗi ngày em vẫn đạp xe đi học. Trông em vẫn tiều tụy như xưa nhưng trên gương mặt xanh xao của em niềm tin và sự cố gắng không ngừng phấn đấu học tập vẫn không bao giờ tàn lụi, có lẽ bụi thời gian và bệnh tật đã không làm cho em ngã quỵ. Nuốt giọt nước mắt vào tim, em ngượng nghịu thốt rằng “Cô ơi! Em vẫn sống và muốn sống đế trở thành một bác sĩ giỏi”.
Nghĩ tới điều đó tôi thấy lòng mình se thắt lại.
Chia tay với em, trong sự quyến luyến bịn rịn lòng tôi đã dấy lên một niềm tin yêu mãnh liệt, không chỉ riêng bản thân tôi mà cho tất cả những ai có hoàn cảnh như thế, ở em luôn chứa đầy nhựa sống của một con người lạc quan, sẵn sàng đương đầu với những bất hạnh đã định sẵn, điều đáng khâm phục ở em là ý chí và nghị lực vươn lên lòng khát khao yêu đời và chiến đấu nghịch cảnh luôn tiềm tàng trong khối óc nhỏ bé của cô học sinh nghèo vượt khó.
Nắm đôi bàn tay nhỏ nhắn của em tôi thầm chúc cho em luôn mạnh khỏe gặp nhiều điều may mắn trong cuộc sống và hy vọng những ước mơ của em sẽ sớm trở thành hiện thực.
GV trường THCS Long An - An Giang
Click vào đây để bình chọn ( 22 bình chọn )

Bai viết hay quá ah. tôi ko bit noi ji nũa tôi mun gap co de hoi tai sao ma co viet hay qua vay. Muon bai su hoc dao. Nói cho vui vay ma tui xin chuc cho co phuong ap nhiu may man va thanh trong su ngiep cung nhu ngoai doi thuong...............va som dc gap a nao ruoc di rui.
- Thế mới biết những điều lớn lao đều bắt đầu từ những điều bình dị và nhỏ nhất!
- Thương cho hoàn cảnh của em Kim Cương, khâm phục nghị lực vượt khó của em và tấm lòng của NGƯỜI THẦY luôn dõi theo em trong từng bước vào đời!
- Như ông Mitsuhiro Mori (Tổng giám đốc Cty thép Vina Kyoel) đã nói "Dù khó khăn đến đâu con người Việt Nam vẫn luôn vươn lên, luôn hiếu học và qua đó luôn có niềm tin về một tương lai tươi sáng hơn...". Chúng ta có niềm tin vào nghị lực vượt khó của các em bởi vì cộng đồng xã hội sẽ luôn bên cạnh các em!
Bài viết của cô Phượng rất chân thật, thể hiện tình cảm của người giáo viên tâm huyết với nghề, luôn quan tâm đến những hoàn cảnh khó khăn của học sinh mình. Mặc dù đã biết được hoàn cảnh của em Kim Cương từ trước nhưng khi đọc bài viết của cô Phượng tôi không khỏi xúc động và thấy nghị lực của em Kim Cương thật phi thường. Dù hoàn cảnh gia đình khó khăn, thêm bị bệnh hiểm nghèo nhưng vẫn có thể đạt kết quả cao trong học tập, nhất là đạt thủ khoa tỉnh trong kì thi học sinh giỏi, đó là một kết quả không phải dễ dàng đạt được đối với một học sinh khỏe mạnh và được gia đình tạo mọi điều kiện tốt nhất trong học tập. Xứng đáng là một tấm gương sáng cho những học sinh khác noi theo.











