NGỌN ĐÈN LUNG LINH ………
Viết bởi: Nguyễn Kim Trang 26/08/2010 01:45 PM
Tôi không trực tiếp dạy em từ năm lớp 10. Tôi biết em nhờ một buổi sáng chào cờ, em được tuyên dương là học sinh nghèo vượt khó.
Em tên Trần Vũ Linh, học sinh lớp 10C3, trường THPT Chu Văn An, huyện Phú Tân, tỉnh An Giang năm học 2009-2010. Theo lời của thầy Lê Hoàn Anh, giáo viên chủ nhiệm, em là một học sinh ngoan, hiền, nhiệt tình, tích cực.
Vũ Linh học tập bên ngọn đèn dầu (Ảnh: NKT)
Và tôi đã gặp em. Em xuất hiện trước mắt tôi trong bộ đồng phục học sinh đã ngã màu vì mưa nắng. Dáng vẻ cao, gầy, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sáng long lanh thoáng chút lo âu.
Em xuất thân trong một gia đình có hoàn cảnh kinh tế khó khăn. Ngày ba mẹ em đến với nhau, tạo lập gia đình chỉ có hai bàn tay trắng. Nội nghèo, ngoại cũng nghèo, đâu có tiền để cho đất, cất nhà. Thế là, ba mẹ ra riêng nhờ vào hảo tâm của hàng xóm láng giềng. Người có đất thì cho ở đậu, người giúp tiền mua tôn, mua cây, người góp vào cái lò, cái chén, …
Ngôi nhà hạnh phúc được mọc lên trong tình thương của lối xóm. Trình độ văn hóa thiếu, ba phải xoay xở mưu sinh bằng sức lao động chân tay. Khi thì làm phu khuân vác ở các cơ sở vật liệu xây dựng, khi thì chạy xe lôi. Còn mẹ thì tảo tần mưu sinh bằng nghề làm móng dạo, đi hái ớt mướn cho người. Thu nhập cũng chỉ đủ để trang trải cho từng ngày, dù cả hai đều rất tiết kiệm lúc chi tiêu.
Em cất tiếng khóc chào đời trong sự chờ đón của cả gia đình. Tuy nhiên, từ ngày có em, gia cảnh càng chật vật hơn. Mẹ không đi làm được vì phải trông em. Ba gầy hơn, thức khuya hơn để chạy xe lôi kiếm thêm thu nhập. Có những lúc trái gió trở trời, ba bệnh, không dám mua thuốc uống, để tiền chăm sóc cho con.
Em mỗi ngày một lớn khôn thì sức khỏe của ba mẹ cũng ngày càng xuống dốc. Thương ba mẹ cực khổ, em cố gắng học tập, đem kết quả thật tốt về nhà để ba mẹ đỡ bớt lo âu. Nhà nghèo, chỉ được gắn đồng hồ nước để sử dụng trong sinh hoạt hằng ngày. Em cho biết đồng hồ nước được gắn miễn phí, chứ ba mẹ lo ăn từng bữa đã vất vả lắm rồi, đâu có tiền để đăng kí như mọi gia đình khác. Còn điện thì … !
Tôi hỏi em: “Vậy ban đêm, em học bài bằng cách nào?” Em cười, một nụ cười thật hiền: “Có đèn dầu mà cô. Mẹ ưu tiên cho em cái đèn hột vịt để em học bài, làm bài. Mẹ nói chỉ cần em được thầy cô khen, đem điểm 10 về nhiều nhiều là ba mẹ vui rồi. Cực khổ như thế nào cũng được.”
Thương ba mẹ, em đã cố gắng vươn lên bằng ý chí và nghị lực của mình. Mười năm liền bên ngọn đèn dầu lung linh ánh sáng, năm học nào em cũng là học sinh giỏi, được phát giấy khen, được biểu dương là học sinh vượt khó.
Ba bệnh, không đi làm được. Thu nhập vốn đã eo hẹp lại càng khó khăn hơn. Không biết tự bao giờ, em đã có ý định lén mẹ (chuyện này chỉ nói cho cô biết thôi nghe?!), lãnh vé số đi bán. Em tranh thủ lúc ba mẹ đi làm, lên chợ đếm vé số, bán cho những người ở chợ. Mỗi ngày cũng dành dụm được chút ít để mua dụng cụ học tập, gởi xe, em khoe tôi (em chỉ nói nhỏ với cô thôi nghe?!) có nuôi con heo đất, con heo cũng bữa đói bữa no (bữa có tiền bỏ vào, bữa không) nhưng em hi vọng lâu ngày nó sẽ đầy lên. Em sẽ đem con heo ấy làm quà biếu mẹ khi cần thiết.
Em tâm sự với tôi: Cô ơi! Em sẽ cố gắng học thật giỏi, thi đậu vào ngành phát triển nông thôn của trường Đại học nông lâm thành phố Hồ Chí Minh. Với trình độ của một chuyên viên, em sẽ giúp cho các tầng lớp nhân dân ở nông thôn làm giàu, hướng dẫn người dân nông thôn sản xuất hiệu quả hơn.
Tiếng trống trường báo hiệu đã hết giờ giải lao, em trở về lớp học. Tôi ngơ ngẩn nhìn theo. Giữa cuộc sống ồn ào náo nhiệt, giữa bao nhiêu bạn đồng trang lứa chỉ biết đua đòi về vật chất lại có một tâm hồn như thế, một cách nghĩ như thế, một tấm lòng như thế. Em chính là ngọn đèn lung linh, lung linh … thắp sáng mọi niềm tin, mơ ước ở tương lai!!!
NGUYỄN KIM TRANG
Giáo viên trường THPT Chu văn An
Huyện Phú Tân - Tỉnh An Giang
Click vào đây để bình chọn ( 4 bình chọn )

Thay mặt Trần Vũ Linh, tôi, người giới thiệu em trong hội thi "Đuốc sáng Đông Du" xin được cám ơn lời chúc của bạn Đoàn Văn Thanh. Lời chúc của bạn sẽ chắp thêm đôi cánh để Vũ Linh có thể vượt qua những khó khăn về vật chất, tiếp thêm sức mạnh để chinh phục trở ngại, gian nan.




