Còn mẹ là còn tất cả
Viết bởi: Sơ Khương 31/07/2010 10:42 PM
Trong căn nhà lụp xụp nằm dưới chân của một cây cầu nhỏ, hai mẹ con chị Lâm Thị Phước và em Lâm Ngọc Sơn hằng ngày vẫn đùm bọc nhau mà sống, dẫu biết còn quá nhiều sóng gió và chông gai chờ đợi phía trước, nhưng họ vẫn nuôi một niềm hy vọng mãnh liệt với cuộc đời.
Gia đình em Sơn thuộc diện xoá đói giảm nghèo từ rất nhiều năm nay. Ba Sơn mất từ năm em 8 tuổi sau một lần trúng gió, kể từ đó hai mẹ con em bảo bọc nhau mà sống. Mẹ Sơn bị sốt bại liệt từ năm 6 tuổi, chân teo lại yếu ớt nên không thể đi lại được, phải ngồi xe lắc. Hằng ngày, chị Phước đi bán vé số về nuôi Sơn ăn học, lúc trước còn ngồi một chỗ bán thì thu nhập rất ít, sau này chỉ ngồi xe lắc đi bán nên thu nhập có phần được khá hơn, khoảng 80-90 ngàn đồng/ một ngày, không đủ để trang trải cuộc sống gia đình nhưng cũng không đến nỗi trở thành bi kịch. Những tưởng cuộc sống của mẹ con Sơn đã được bình yên, cùng nhau trải qua những tháng ngày cơ cực mà sống, có ai ngờ tai hoạ lại ụp đến.
Năm 2003 mẹ Sơn bị ung thư vú phải mổ và điều trị hoá chất, năm 2006 chị lại phải mổ lần 2 và phải đến bệnh viện vào hoá chất 3,4 lần/tuần. Những lần điều trị hoá chất làm sức khoẻ chị cạn kiệt, yếu dần đi, trong người đau đớn, mệt mỏi nên hầu hết công việc trong nhà, từ chu toàn cơm nước, giặt giũ, chăm sóc mẹ, quét dọn đều do Sơn gánh vác hết. Mặc dù bệnh nhưng chị vẫn cố gắng đẩy xe đi bán, buổi trưa về ăn cơm và nghỉ ngơi với con. Sơn đi học buổi sáng rồi về nhà nấu cơm hai mẹ con cùng ăn.

Nhà Sơn nằm dưới một con dốc rất gắt, mẹ Sơn không thể tự đẩy xe lắc lên hoặc xuống được, phải nhờ em giúp đỡ. Những buổi trưa Sơn về sớm, em treo một chiếc áo khoác ở ngoài cửa, mẹ Sơn về và nhìn thấy chiếc áo thì biết là em đang ở nhà nên gọi Sơn ra để phụ mẹ xuống dốc. Còn nếu Sơn không về sớm được thì chị cứ đứng đó chờ, hoặc nhờ những người qua đường đi lại đẩy xuống giúp. Một vài lần chị cố gắng tự xuống nhưng cứ ngã sóng xoài, sau này sức khoẻ đã ngày một yếu hơn nên không dám như vậy nữa.
Nhà Sơn là một căn nhà ọp ẹp, nhỏ bé, là loại nhà tình thương do nhà nước cấp đã 20 năm nay, xuống cấp trầm trọng. Những ngày nước lên hay mưa lớn, nhà Sơn ngập nước sâu đến vài tấc, những ngày như vậy cuộc sống của hai mẹ con lại cực khổ hơn nhiều. Tháng 6 năm 2010 mới đây, chị Phước phải đi mổ lần 3, lại phải vào hoá chất 2 lần/ tuần, sức khoẻ ngày càng cạn kiệt, hy vọng sống thì ngày càng mong manh nhưng chị luôn ao ước cho con mình có được một tương lai tươi đẹp, một mái nhà chỉn chu để tránh nắng tránh mưa.
Sơn năm nay 17 tuổi, cái tuổi ăn tuổi học, tuổi chơi và lăn lộn đây đó để hiểu thêm cuộc đời, nhưng có lẽ những thứ ấy chỉ là ước mơ. Bởi ngoài giờ học Sơn còn phải lo việc nhà, làm nhiều thứ, từ việc đi chợ, nấu cơm, giặt giũ, quét dọn nhà cửa, đến việc mưu sinh để kiếm sống cho gia đình. Căn bệnh của mẹ Sơn từ khi phát sinh lại khiến gia đình chao đảo hơn, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt em có một niềm hy vọng vẫn chưa bao giờ tắt.
Còn mẹ là còn tất cả, có lẽ vì biết điều đó nên Sơn lúc nào cũng là một cậu bé ngoan ngoãn, siêng năng làm việc, em làm đủ mỗi thứ từ bưng hàng cho các gánh hàng rong, dọn dẹp cống rãnh, phụ hồ, học việc thợ sửa xe… tất cả những gì có thể làm để kiếm được tiền và khiến gia đình em đỡ chật vật hơn em đều làm. Có lẽ vì tính tình hiền lành, ngoan ngoãn mà Sơn được nhiều người quý mến, luôn gọi em mỗi khi có công việc cần làm, cho thằng nhỏ có cái ăn, cái mặc…
Học lực của Sơn chỉ xếp loại trung bình, nhưng người ta còn đòi hỏi gì hơn ở một cậu bé hiếu thảo và ngoan ngoãn, chịu khó làm việc như thế. Trong cuộc trò chuyện với Sơn và mẹ, Sơn luôn luôn lo lắng tất bật chăm sóc cho mẹ, khuyên mẹ đừng khóc để ảnh hưởng đến sức khoẻ. Và đáng quý hơn, mặc dù đôi mắt của em lúc nào cũng ánh lên một cái nhìn buồn da diết, nhưng người ta có thể thấy được trong đó sự hiếu thảo và hiền lành của em, em chưa bao giờ ăn chơi lêu lổng, chưa bao giờ than thân trách phận về những gì mình phải làm. Sơn nấu ăn rất ngon, chu toàn nhà cửa rất khéo, đảm đang và tháo vát như một người trưởng thành thực sự.
Ước mơ của Sơn là trở thành một kỹ sư điện tử, em rất thích thể thao, bơi lội, đá banh. Vóc người khoẻ khoắn, khuôn mặt điển trai và hiền, nếu cuộc sống bằng phẳng có lẽ em đã học giỏi hơn và được nhiều người ngưỡng mộ. Mặc dù hoàn cảnh khó khăn là vậy, nhưng Sơn chưa bao giờ nghĩ đến chuyện nghỉ học. Em đã chuyển từ một trường phổ thông sang học ở trung tâm Giáo dục thường xuyên để thời gian linh động hơn, có thể dễ dàng chăm sóc mẹ và làm việc kiếm tiền nuôi gia đình, Sơn còn chủ động đăng ký đi học thêm để theo kịp bè bạn. Có thể nói, ở độ tuổi của em nhiều người còn chưa biết ý thức về tương lai của bản thân mình, còn Sơn thì đã biết và có thể chu toàn quá nhiều thứ, một ý chí phấn đấu mà có lẽ ai trong chúng ta cũng phải cảm phục.
Nhìn mâm cơm mà Sơn nấu cho mẹ, hai mẹ còn ngồi cùng nhau ăn trên chiếc giường ọp ẹp, có lẽ, dù đau khổ, nhưng đó cũng là một trong những khoảnh khắc hạnh phúc nhất của một gia đình. Nhìn thấy một đứa con hiếu thảo và ngoan ngoãn, mẹ Sơn cũng bớt đi được phần nào nỗi lo trong nghèo khó. Nhưng khó khăn thì vẫn còn đó, những đợt xạ trị hoá chất vẫn còn phải kéo dài, tiền bảo hiểm, tiền của phường hỗ trợ hai mẹ con chỉ là một khoản nhỏ cho những chi phí đó, hai mẹ con chị, và nhất là Sơn, còn phải cố gắng nhiều hơn để giành lại niềm hy vọng sống mong manh này.
Chia tay Sơn để đi ngược lên con dốc, thấy cái ước mơ nhỏ bé của hai mẹ con là nâng nền nhà lên một chút để bớt ngập nước và đi lại dễ dàng hơn còn xa vời quá. Thôi thì chỉ biết còn trông mong vào ý chí phấn đấu của Sơn, mong là một chàng trai hiếu thảo và ngoan ngoãn như em, rồi sẽ có ngày được hạnh phúc và thoát ra khỏi cảnh nghèo khổ của bản thân mình, nhưng quan trọng hơn hết, là có đủ tiền để chăm lo và chữa bệnh cho mẹ, bởi mẹ Sơn đã ngày một già yếu hơn rồi…
Sơ Khương - Tuyết Tùng
Click vào đây để bình chọn ( 47 bình chọn )






