Bắp = tuổi thơ + học vấn + ước mơ!
Viết bởi: Đoàn Văn Thanh 12/08/2010 02:59 PM
Click vào đây để bình chọn ( 38 bình chọn )

Tôi xin viết vài dòng tâm sự sau khi đã sưu tầm một bài viết khá hay phía trên: ........
Người ta bảo: "Không ai giàu 3 họ, không ai khó 3 đời". Nói vậy là để con người ta đừng quá tự ti, đừng quá bi quan về cuộc sống hiện tại mà hãy cố gắng lên để thay đổi cuộc sống. Nói vậy là để cho những ai đã, đang được sung sướng sẽ biết cách lo lắng để đến đời thứ 4 thứ 5 và thứ sau nữa vẫn được đủ đầy.
Giàu bao nhiêu nữa cũng không thể gọi là giàu, khó bao nhiêu nữa cũng không thấy hết cái khó. Hạnh phúc tìm đến chúng ta và rời khỏi chúng ta cũng là từ những cái khó khăn và sung sướng ấy.
"Không bao giờ quá trễ để bắt đầu lại". Tôi đã gặp được câu nói này ở trong một quyển vở của một cô bạn hồi học cấp 3, và tôi đã tìm được thành công trong việc học môn Hóa Học.
Trong học tập, hay trong cuộc sống nói rộng ra: Không bao giờ quá trễ để bắt đầu lại.
Chúc mọi người thành công.
Có bao giờ bạn tự hỏi tại sao cuộc sống lại không công bằng với mình như thế không? Tại sao mình cố gắng nhiều như thế, toàn tâm toàn sức cho một điều gì đó, mình hoàn toàn xứng đáng với điều đó mà cuối cùng Thượng đế lại ban cho người khác, còn cái bạn nhận được chỉ là một con số không tròn trĩnh. Hẳn rằng lúc đó, bạn sẽ thấy vô cùng thất vọng.
Có một câu chuyện như thế này “Nếu Thượng đế chẳng cho bạn cái gì ngoài một quả chanh, thì mình cứ pha một cốc nước chanh uống cái đã”. Hài hước nhỉ. Đúng rồi, sự hài hước sẽ xoa dịu mọi nỗi buồn. Khi buồn ta chỉ cần hài hước hoá nỗi buồn của mình thì hẳn không có gì là không vượt qua được. Nhưng để pha được một cốc nước chanh, thì mình phải có đường, có nước và có một cái cốc và một cái thìa chứ. Mà như ở trên đã nói rồi đấy, Thượng đế chẳng cho ta cái gì ngoài một quả chanh. Thế thì làm sao giờ, chẳng hài hước gì cả.
Là mình, mình sẽ đi tìm người có thể cho mình đường, tìm người cho mượn thìa và cốc, và đi tìm nơi có thể lấy nước. Quan trọng là ta có đủ niềm tin và tự tin để làm hay không thôi. Cuộc sống có thể là không công bằng, Thượng đế nếu có tồn tại thì có cả tỷ đứa con, bạn cứ coi như là người đang lơ đãng một chút đi. Đường đi thì ngay dưới chân mình, quan trọng là ta có muốn đi hay không thôi. Đúng thế, phải muốn trước đã, rồi ta phải dám hành động để có được điều ta muốn. Cho dù kết quả có thế nào thì bạn sẽ chẳng bao giờ phải hối hận, chẳng bao giờ phải nói những từ đáng ghét “giá như”, “nếu”, “biết thế”… để làm gì.
Tuổi thọ của một con người ước tính thôi là 80 nhỉ. Mất 20 năm đầu cho công cuộc trau dồi và tự đào tạo bản thân để có thể đứng vững, 20 năm cuối là thời gian nghỉ ngơi, 40 năm để cống hiến. Thời gian chẳng đợi ai cả, khi buồn ta chẳng thể làm gì thật tốt và sáng suốt, khi ta mất lòng tin là ta đánh mất chính mình, khi ta suy sụp thì có nghĩa là ta sụp đổ. Thời gian chẳng đợi ai, hãy nhớ lấy điều đó và ta hãy tự đứng lên tại đúng chỗ mà ta ngã. Đấy là người ta nói thế thôi.
Mình thì nghĩ nếu không tự đứng được thì cứ bám lấy cái gì đó mà đứng lên ví dụ như một bàn tay đang chìa ra với mình chẳng hạn, hoặc giả sử chỉ đơn giản là một bờ tường, miễn có chỗ vịn và quan trọng là ta đứng lên được là tốt rồi. Thời gian chẳng đợi ai, đồng ý; mình cũng chẳng nên buồn lâu, đồng ý luôn và mình thêm một chút, cứ tự coi là mình may mắn hơn người khác một chút, mình biết được thế nào là thất bại. Có thất bại mới biết được hạnh phúc dường nào khi thành công, sung sướng bao nhiêu khi đạt được điều mình mong ước. Nói thế thì xa xôi và rộng quá. Thôi, đơn giản cứ nghĩ như là mình thì khát, có trong tay quả chanh mà không biết làm thế nào để pha nước. Thế thì đến lúc có nước chanh rồi đương nhiên là ngọt, mát và thanh hơn rất nhiều chứ nhỉ.
Ôi! Khi cuộc sống không dành cho ta tất cả, thì ta nên đếm lại xem cuộc sống đã cho ta những gì. Cuộc sống cho ta tình yêu, cho ta bạn bè, cho ta gia đình, cho ta sức khoẻ, cho niềm vui và cũng cho cả nỗi buồn. Ta hãy tự cho ta niềm tin vào cuộc sống, hãy tự cho mình cái nhìn lạc quan để thấy rằng quanh ta có quá nhiều thứ đáng yêu, có quá nhiều bạn bè, còn nhiều người để ta tin tưởng. Nếu chạy không nhanh được thì ta cứ đi từ từ thôi. Không phải ai cũng là người vĩ đại. Nhưng, nếu được làm người bình thường thì đã là một hạnh phúc lớn lao.
Dẫu chúng ta đi khắp trái đất để tìm cái đẹp, nếu ta không mang cái đẹp theo ta sẽ không tìm thấy nó đâu. - Ralph Waldo Emerson.
Cái đẹp ở em Duyên chính là bản lĩnh và hoài bão mạnh mẽ trong tâm hồn và ý chí của em. Em hãy mang nó theo cho cuộc hành trình đường đời phía trước. Chúc em khỏe mạnh và bớt cơ cực hơn trong cuộc sống. Chúc em đạt kết quả tốt trong năm học mới!
Trong dòng đời tấp nập bon chen, có những lúc chúng ta cần dừng lại, quan sát và lắng nghe và cảm nhận tâm sự của những mảnh đời còn nhiều khó khăn gian khổ... Một chút lắng đọng với bài viết về Huỳnh Ngọc Duyên "cô học trò bắp luộc"... Chúc em sẽ tự tin, lạc quan và đầy nghị lực vươn lên trên hoàn cảnh của mình để bước tiếp đến "đỉnh vinh quang".
Đọc xong bài viết của thầy Đoàn Văn Thanh, tôi lặng người vì xúc động. Thật không ngờ, nhân vật chính trong bài viết lại là cô học trò mà mình đã từng dạy.
Tôi, một giáo viên trẻ vừa về trường THPT chuyên Lý Tự Trọng Cần Thơ công tác vào học kì II năm học 2009-2010. Học kì đó, tôi được phân công dạy 3 lớp, trong đó có lớp 11C2 - lớp của Duyên - "cô học trò bắp nấu". Vì chỉ nhận công tác giảng dạy nên thật sự tôi không hiểu rõ hoàn cảnh của các em học sinh, đặc biệt là những em có hoàn cảnh khó khăn như Duyên. Ấn tượng của tôi về Duyên là "ôi, cô bé này đen nhẻm, nhìn có vẻ vất vả sao sao ấy" nhưng tôi cho rằng đó là vẻ bề ngoài thôi chứ có ngờ đâu em phải bươn chải cực nhọc như thế. Đọc bài viết này xong, tôi thầm trách mình sao mà vô tâm quá. Giá như mình tinh tế hơn một chút, "nhiều chuyện" hơn một chút thì có lẽ đã biết về em nhiều hơn một chút. Biết, có khi cũng không làm được gì nhưng có khi, một lời động viên, an ủi cũng giúp em quên đi chút mệt, chút lo, chút buồn.
Tôi tin rằng, "sau cơn mưa trời lại sáng". Chắc chắn, với sự quan tâm, giúp đỡ của thầy cô, bạn bè, Duyên sẽ không cảm thấy đơn độc. Hơn nữa, với sự thiết thực của cuộc thi "Đuốc sáng Đông Du", tin rằng sẽ có nhiều hơn sự giúp đỡ của các cá nhân, tổ chức cho các em học sinh giàu nghị lực nói chung và "cô học trò bắp luộc" Huỳnh Ngọc Duyên.





