Bắp = tuổi thơ + học vấn + ước mơ!

Viết bởi: Đoàn Văn Thanh

*Đây là bài viết hoàn toàn được thực hiện và đăng tải bởi chính người viết tham dự hội thi
Trong hơn 7 năm gần đây, người dân tại giao lộ đường Đoàn Thị Điểm và CMT8, Thành phố Cần Thơ, đã rất quen thuộc với hình ảnh cô bé ít nói, da ngăm đen, tóc kẹp, bên thúng bắp luộc và lộn xộn mớ sách vở…
 
Gia đình Huỳnh Ngọc Duyên (HS lớp 12C2 – chuyên Địa lý, trường THPT chuyên Lý Tự Trọng, năm học 2010 – 2011) thuộc diện Hộ nghèo đã gần 10 năm nay của phường Cái Khế, quận Ninh Kiều, TP Cần Thơ.
 
Năm miệng ăn của gia đình chỉ dựa vào mấy mươi nghìn từ việc làm thuê của người cha: bốc vác, phụ hồ, xe đạp ôm, ... Tháng năm lao lực đã vắt kiệt sức lực người đàn ông tội nghiệp. Khi được hỏi, mẹ Duyên không kiềm được nước mắt và nỗi uất nghẹn: “Chỉ vì không có tiền mua thuốc mà phải chết, chết đau, chết đớn, bỏ vợ bỏ con…”. Đó là năm 2003, khi Duyên vừa hoàn thành học kỳ I năm lớp 6.
 
 Mồ côi cha, hai chị em sống cùng mẹ và bà Nội trong ngôi nhà tình thương do Công ty Xổ số kiến thiết TP Cần Thơ xây tặng. Nhà em ở cạnh bờ sông, tại số 88/87B, Cách mạng Tháng 8, phường Cái Khế, quận Ninh Kiều, TP Cần Thơ. 
 
Thật vô cùng xúc động khi thấy cảnh nhà của em: chiếc giường cũ kê đơn sơ cạnh chiếc ghế bố là nơi nghỉ ngơi sau một ngày dài mưu sinh của hai người đàn bà và đứa con, gian bếp lạnh chơi vơi. Gian bếp ít khi đỏ lửa bữa cơm gia đình vì nắm xôi, trái bắp luộc là những món ăn thường nhật, gian bếp kê chênh vênh nhô ra bờ sống… vì ngôi nhà quá chật hẹp. Căn bếp cũng là góc học tập của Duyên. 
góc học tập của Duyên ở gian bếp đơn sơ 
 
 
Trong nhà chỉ có chiếc tủ nhỏ cũ kĩ là đáng giá hơn cả - nơi đặt di ảnh người đàn ông mệnh yểu. Bà Nội Duyên năm nay 62 tuổi, nhưng vẻ ngoài như đã hơn 70 lâu lắm rồi, vẫn phải mưu sinh với gánh nặng cơm áo, gạo tiền bằng việc bán vé số, nhưng thu nhập chẳng là bao. Nỗi đau mất chồng, mất con, cùng sự thiếu thốn, đói nghèo đè nặng làm Nội Duyên thường xuyên rơi vào trạng thái kích động của bệnh thần kinh phân liệt. Công việc chính của mẹ Duyên cũng là bán vé số, lượm ve chai, giúp việc nhà… và làm bất cứ công việc thuê mướn nào, miễn sao chăm lo được cái ăn hàng ngày và việc học của hai chị em Duyên.
 
Chị hai của Duyên phải đi ở nhờ nhà người quen làm việc để đỡ gánh lo cho mẹ và tạm gác ước mơ vào đại học của mình để nhường phần học tập cho em. Được biết trong kỳ Tuyển sinh đại học năm nay chị Duyên đã xuất sắc đậu ngành Sư phạm Lý – Tin trường Đại học Cần Thơ.
Ngày tháng nhập học đang đến gần càng làm cho ba mẹ con Duyên thêm lo lắng, ngôi nhà nhỏ vắng bóng chủ thường xuyên hơn bởi những cuộc mưu sinh; không biết năm nay chị Duyên có được đến giảng đường hay lại như năm ngoái, giành phần gian nan chăm lo cho mẹ và nhường phần học tập cho em…
 
Ngoài việc học, Duyên phải bươn chải với cuộc mưu sinh bên thúng bắp luộc. Từ chiều em bán bắp luộc ở đầu đường, tối về chăm lo việc học của bản thân. Gian khổ mấy Duyên không sợ, mẹ Duyên không nói gì, chỉ đau đáu ánh mắt buồn, chị Duyên lạc quan: “Có cực khổ mấy em cũng chịu được! Nhưng….”. Giọng chị hai Duyên chùng xuống và ra hiệu cho tôi (cố ý không để Duyên nhìn thấy). Qua chị Hai Duyên tôi được biết thêm về một nỗi bất hạnh nữa của gia đình nhỏ bé này và lại càng khâm phục ý chí, nghị lực của Duyên. Từ Tết Canh Dần 2010 đến nay, Duyên bị đau và sưng nơi ngực trái, tốn kém khá nhiều chi phí chụp hình, thuốc thang. Nỗi lo lớn nhất của gia đình chính là nguy cơ phải điều trị bằng phẫu thuật. Chắc chắn đó là số tiền không nhỏ đối với gia đình Duyên…
 
Do hạn chế về điều kiện sinh hoạt, dinh dưỡng và cả trí lực nhưng Duyên vẫn cố gắng phấn đấu đạt danh hiệu Học sinh Tiên Tiến trong năm học vừa qua và đạt điểm trung bình môn chuyên hạng Giỏi 8.0. Đặc biệt trong kỳ thi Học sinh giỏi cấp thành phố năm học 2009 – 2010, Huỳnh Ngọc Duyên là một trong những cái tên hiếm hoi đạt được Học sinh Giỏi cấp Thành Phố môn Địa lý. Đây chính là phần thưởng xứng đáng cho “cô học trò bắp luộc” - cái tên thân thương mà Thầy Cô, bạn bè vẫn gọi khi nhắc đến Duyên.
 
 
Trước mắt Duyên và người mẹ tội nghiệp là năm học cuối cấp với bao gánh nặng về chi phí học tập, áp lực chương trình học, so với điều kiện vật chất và quỹ thời gian hạn hẹp của em. Nhưng tin chắc rằng bệnh tật, những khó khăn về vật chất sẽ không thể khuất phục cô học trò nhỏ đầy nghị lực này. Khi hỏi liệu em có nên thôi bán bắp để tập trung nhiều thời gian hơn cho việc học, Duyên chỉ cười hiền từ: “Em quen học bài ngoài đường rồi Thầy ạ”.
 

Click vào đây để bình chọn 
( 38 bình chọn )

 
 THÔNG TIN NHÂN VẬT
Họ tên học sinh:
Huỳnh Ngọc Duyên
Thuộc tỉnh/thành:
Cần Thơ
Trường:
Trường THPT chuyên Lý Tự Trọng – Cần Thơ
Lớp:
Lớp chuyên Địa lý 12C2
Địa chỉ liên hệ:
số 88/87B, Cách mạng Tháng 8, phường Cái Khế, quận Ninh Kiều, TP Cần Thơ
 
 THÔNG TIN TÁC GIẢ
Họ tên:
Đoàn Văn Thanh
Nơi công tác:
THPT chuyên Lý Tự Trọng - Cần Thơ
Email:
doanvanthanhltt@gmail.com
 
Ủng hộ học sinh này
Họ tên (*)
Thông tin họ tên chưa hợp lệ!
Email (*)
Thông tin họ tên chưa hợp lệ!
Địa chỉ (*)
Thông tin địa chỉ chưa hợp lệ!
Số điện thoại (*)
Thông tin điện thoại chưa hợp lệ!
Nội dung ủng hộ(ghi rõ ủng hộ tài chính hoặc quấn áo, sách vở...)
Thông tin nội dung ủng hộ chưa hợp lệ!
  
Các ý kiến (15)Add Comment
 1 2 > 
minh tri
minh tri
14/10/2010 06:48 PM
...

Chị Duyên ơi cố lên nhé!smilies/smiley.gifsmilies/smiley.gifsmilies/smiley.gifsmilies/smiley.gifsmilies/smiley.gifsmilies/smiley.gif


Bích Tâm
Bích Tâm
21/08/2010 04:54 PM
...

Nếu như mình có thể ăn bắp thay cơm, mình sẽ mua hết bắp do em Duyên bán mỗi ngày, để giúp em ấy có thời gian tập trung cho việc học smilies/smiley.gif


duongtoan
duongtoan
19/08/2010 04:48 PM
...

Tôi xin viết vài dòng tâm sự sau khi đã sưu tầm một bài viết khá hay phía trên: ........

Người ta bảo: "Không ai giàu 3 họ, không ai khó 3 đời". Nói vậy là để con người ta đừng quá tự ti, đừng quá bi quan về cuộc sống hiện tại mà hãy cố gắng lên để thay đổi cuộc sống. Nói vậy là để cho những ai đã, đang được sung sướng sẽ biết cách lo lắng để đến đời thứ 4 thứ 5 và thứ sau nữa vẫn được đủ đầy.

Giàu bao nhiêu nữa cũng không thể gọi là giàu, khó bao nhiêu nữa cũng không thấy hết cái khó. Hạnh phúc tìm đến chúng ta và rời khỏi chúng ta cũng là từ những cái khó khăn và sung sướng ấy.

"Không bao giờ quá trễ để bắt đầu lại". Tôi đã gặp được câu nói này ở trong một quyển vở của một cô bạn hồi học cấp 3, và tôi đã tìm được thành công trong việc học môn Hóa Học.

Trong học tập, hay trong cuộc sống nói rộng ra: Không bao giờ quá trễ để bắt đầu lại.

Chúc mọi người thành công.


duongtoan
duongtoan
19/08/2010 04:47 PM
...

Có bao giờ bạn tự hỏi tại sao cuộc sống lại không công bằng với mình như thế không? Tại sao mình cố gắng nhiều như thế, toàn tâm toàn sức cho một điều gì đó, mình hoàn toàn xứng đáng với điều đó mà cuối cùng Thượng đế lại ban cho người khác, còn cái bạn nhận được chỉ là một con số không tròn trĩnh. Hẳn rằng lúc đó, bạn sẽ thấy vô cùng thất vọng.

Có một câu chuyện như thế này “Nếu Thượng đế chẳng cho bạn cái gì ngoài một quả chanh, thì mình cứ pha một cốc nước chanh uống cái đã”. Hài hước nhỉ. Đúng rồi, sự hài hước sẽ xoa dịu mọi nỗi buồn. Khi buồn ta chỉ cần hài hước hoá nỗi buồn của mình thì hẳn không có gì là không vượt qua được. Nhưng để pha được một cốc nước chanh, thì mình phải có đường, có nước và có một cái cốc và một cái thìa chứ. Mà như ở trên đã nói rồi đấy, Thượng đế chẳng cho ta cái gì ngoài một quả chanh. Thế thì làm sao giờ, chẳng hài hước gì cả.

Là mình, mình sẽ đi tìm người có thể cho mình đường, tìm người cho mượn thìa và cốc, và đi tìm nơi có thể lấy nước. Quan trọng là ta có đủ niềm tin và tự tin để làm hay không thôi. Cuộc sống có thể là không công bằng, Thượng đế nếu có tồn tại thì có cả tỷ đứa con, bạn cứ coi như là người đang lơ đãng một chút đi. Đường đi thì ngay dưới chân mình, quan trọng là ta có muốn đi hay không thôi. Đúng thế, phải muốn trước đã, rồi ta phải dám hành động để có được điều ta muốn. Cho dù kết quả có thế nào thì bạn sẽ chẳng bao giờ phải hối hận, chẳng bao giờ phải nói những từ đáng ghét “giá như”, “nếu”, “biết thế”… để làm gì.

Tuổi thọ của một con người ước tính thôi là 80 nhỉ. Mất 20 năm đầu cho công cuộc trau dồi và tự đào tạo bản thân để có thể đứng vững, 20 năm cuối là thời gian nghỉ ngơi, 40 năm để cống hiến. Thời gian chẳng đợi ai cả, khi buồn ta chẳng thể làm gì thật tốt và sáng suốt, khi ta mất lòng tin là ta đánh mất chính mình, khi ta suy sụp thì có nghĩa là ta sụp đổ. Thời gian chẳng đợi ai, hãy nhớ lấy điều đó và ta hãy tự đứng lên tại đúng chỗ mà ta ngã. Đấy là người ta nói thế thôi.

Mình thì nghĩ nếu không tự đứng được thì cứ bám lấy cái gì đó mà đứng lên ví dụ như một bàn tay đang chìa ra với mình chẳng hạn, hoặc giả sử chỉ đơn giản là một bờ tường, miễn có chỗ vịn và quan trọng là ta đứng lên được là tốt rồi. Thời gian chẳng đợi ai, đồng ý; mình cũng chẳng nên buồn lâu, đồng ý luôn và mình thêm một chút, cứ tự coi là mình may mắn hơn người khác một chút, mình biết được thế nào là thất bại. Có thất bại mới biết được hạnh phúc dường nào khi thành công, sung sướng bao nhiêu khi đạt được điều mình mong ước. Nói thế thì xa xôi và rộng quá. Thôi, đơn giản cứ nghĩ như là mình thì khát, có trong tay quả chanh mà không biết làm thế nào để pha nước. Thế thì đến lúc có nước chanh rồi đương nhiên là ngọt, mát và thanh hơn rất nhiều chứ nhỉ.

Ôi! Khi cuộc sống không dành cho ta tất cả, thì ta nên đếm lại xem cuộc sống đã cho ta những gì. Cuộc sống cho ta tình yêu, cho ta bạn bè, cho ta gia đình, cho ta sức khoẻ, cho niềm vui và cũng cho cả nỗi buồn. Ta hãy tự cho ta niềm tin vào cuộc sống, hãy tự cho mình cái nhìn lạc quan để thấy rằng quanh ta có quá nhiều thứ đáng yêu, có quá nhiều bạn bè, còn nhiều người để ta tin tưởng. Nếu chạy không nhanh được thì ta cứ đi từ từ thôi. Không phải ai cũng là người vĩ đại. Nhưng, nếu được làm người bình thường thì đã là một hạnh phúc lớn lao.


Phương Lê
Phương Lê
18/08/2010 11:04 PM
...

Dẫu chúng ta đi khắp trái đất để tìm cái đẹp, nếu ta không mang cái đẹp theo ta sẽ không tìm thấy nó đâu. - Ralph Waldo Emerson.
Cái đẹp ở em Duyên chính là bản lĩnh và hoài bão mạnh mẽ trong tâm hồn và ý chí của em. Em hãy mang nó theo cho cuộc hành trình đường đời phía trước. Chúc em khỏe mạnh và bớt cơ cực hơn trong cuộc sống. Chúc em đạt kết quả tốt trong năm học mới!


Trà My
Trà My
18/08/2010 02:54 PM
...

Cô bé bắp luộc ơi! xung quanh em vẫn còn lắm đôi vòng tay nhân ái. Chị thật khâm phục em! Cố lên. Sau cơn mưa trời lại sáng thôi. Rồicuộc sống sẽ đền bù cho em 1 phần thưởng xứng đáng!


minh tam
minh tam
16/08/2010 05:56 PM
...

Cố lên em nhé! Phần thưởng dành cho những tấm gương vượt khó chính là bản lĩnh, nghị lực!

Cầu mong cho sức khỏe của em mau bình phục!!!


thaole
thaole
16/08/2010 05:41 PM
...

Trong dòng đời tấp nập bon chen, có những lúc chúng ta cần dừng lại, quan sát và lắng nghe và cảm nhận tâm sự của những mảnh đời còn nhiều khó khăn gian khổ... Một chút lắng đọng với bài viết về Huỳnh Ngọc Duyên "cô học trò bắp luộc"... Chúc em sẽ tự tin, lạc quan và đầy nghị lực vươn lên trên hoàn cảnh của mình để bước tiếp đến "đỉnh vinh quang".


Kim Phượng
Kim Phượng
16/08/2010 03:11 PM
...

Đọc xong bài viết của thầy Đoàn Văn Thanh, tôi lặng người vì xúc động. Thật không ngờ, nhân vật chính trong bài viết lại là cô học trò mà mình đã từng dạy.
Tôi, một giáo viên trẻ vừa về trường THPT chuyên Lý Tự Trọng Cần Thơ công tác vào học kì II năm học 2009-2010. Học kì đó, tôi được phân công dạy 3 lớp, trong đó có lớp 11C2 - lớp của Duyên - "cô học trò bắp nấu". Vì chỉ nhận công tác giảng dạy nên thật sự tôi không hiểu rõ hoàn cảnh của các em học sinh, đặc biệt là những em có hoàn cảnh khó khăn như Duyên. Ấn tượng của tôi về Duyên là "ôi, cô bé này đen nhẻm, nhìn có vẻ vất vả sao sao ấy" nhưng tôi cho rằng đó là vẻ bề ngoài thôi chứ có ngờ đâu em phải bươn chải cực nhọc như thế. Đọc bài viết này xong, tôi thầm trách mình sao mà vô tâm quá. Giá như mình tinh tế hơn một chút, "nhiều chuyện" hơn một chút thì có lẽ đã biết về em nhiều hơn một chút. Biết, có khi cũng không làm được gì nhưng có khi, một lời động viên, an ủi cũng giúp em quên đi chút mệt, chút lo, chút buồn.
Tôi tin rằng, "sau cơn mưa trời lại sáng". Chắc chắn, với sự quan tâm, giúp đỡ của thầy cô, bạn bè, Duyên sẽ không cảm thấy đơn độc. Hơn nữa, với sự thiết thực của cuộc thi "Đuốc sáng Đông Du", tin rằng sẽ có nhiều hơn sự giúp đỡ của các cá nhân, tổ chức cho các em học sinh giàu nghị lực nói chung và "cô học trò bắp luộc" Huỳnh Ngọc Duyên.


0
KhôngTâm
16/08/2010 10:26 AM
...

Thật là một tấm gương hiếu học và chịu khó.


 1 2 > 
Viết bình luận
Bạn có thể thêm các bình luận của bạn ở đây

busy